Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

Hành quân giữa màn đêm

                              -PVL-
Hành quân xuyên màn đêm
Rèn đôi chân dẻo thêm
Mong công việc êm đềm
Năm tháng trưởng thành thêm.

Hành quân giữa trời đêm
Để ngày mai khỏe thêm
Dẫu gặp những bậc thềm
Vẫn vượt qua rất êm.

Hành quân lúc nửa đêm
Nỗi nhớ nhà tăng thêm
Mong cuộc sống êm đềm
Để tiến bộ nhiều thêm./
                                  -LS-12.8.2016-

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016

Chơi vơi

                              -PVL-
Ta yêu thầm dáng em
Nên đi tìm vồ vập
Giữa dòng đời tấp nập
Em không nhìn ra ta.

Tôi đi tìm chính tôi
Nơi miền quê xa vắng
Sau bao ngày mưa, nắng
Bóng em càng xa tôi./.

-LS-08.8.2016-

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

Đặng Chí Dũng, Bùi Tín - “Những Lều báo tự do”, ngồi co do, hò hét và đoán mò thế sự (!)

-PVL-

Nhân việc Quốc hội khóa XIV Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thống nhất chưa đưa vào chương trình làm việc, thông qua Luật Biểu tình và nhân việc nữ Chủ tịch Quốc hội đầu tiên của nước ta, Ủy viên Bộ Chính trị, Nguyễn Thị Kim Ngân trả lời báo chí nêu rõ nguyên do chưa thông qua luật này. Bất cần lý do là gì, tại sao, lấy danh nghĩa và tư cách gì, nhưng với động cơ chính trị rõ ràng là đả kích, châm chọc, xuyên tạc trắng trợn, trên các trang mạng xã hội Facebook, Blog, Zalo, Website thậm chí là các bài viết tự do trên VOA Việt Ngữ, BBC, RFI… Các đối tượng phản động, cơ hội chính trị đã “nhẵn mặt” trên diễn đàn, trong đó có Bùi Tín, Phạm Chí Dũng - “Những Lều báo tự do” lại kêu la những tiếng man dại, chẳng giống ai. Nào là chúng cho rằng “Bà Chủ tịch Quốc hội cũng phải học làm người”, “Rối loạn đất nước: mất lòng dân còn hơn mất lòng đảng”… Chúng ngang nhiên xuyên tạc lý do Quốc hội chưa đưa vào chương trình làm việc và thông qua Luật Biểu tình mà không nêu rõ lý do là “hoàn toàn bịp bợm”, “trò lố về chính trị”, “lừa gạt nhân dân và vi phạm nhân quyền”... Thậm chí chúng còn soi mói ngay cả cách ăn mặc, trang điểm của Nữ Chủ tịch Quốc hội được nhân dân kính trọng, hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Những việc vốn thuộc về đời tư của cá nhân, mà ngay cả ở các nước châu Âu, hay nước Mỹ cũng phải được tôn trọng, vì đó là tự do cá nhân, cũng chính là vấn đề “dân chủ”, “quyền tự do của cá nhân” mà chính các ông hô hào, nhưng lại tự trà đạp lên điều mình nói, mình đang đấu tranh.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

Lính trẻ tranh tài

                         -PVL-
Giải lao vài phút lưng đồi
Cán bộ, chiến sĩ đứng, ngồi lô nhô
Cậu Phúc quê ở Hoành Bồ (Quảng Ninh)
Lao lên phía trước hát luôn một bài.
Cậu Hải quê ở Thanh Oai (Hà Nội)
Cũng chẳng kém cạnh, vươn vai trổ tài
Cậu này có dáng mảnh mai
Vậy mà múa võ chẳng ai sánh bằng.
Chàng Khải quê tận Cao Bằng
Rút ra cái lá làm kèn thổi ngay
Giữa lúc điệu nhạc mê say
Nhìn quanh đã thấy nhiều người đung đưa
Thì ra điệu nhẩy hôm xưa
Sáng nay có dịp ôn ngay ngoài đồi.
“Chính ủy” đại đội của tôi
Lom khom tạo dáng, tấu hài rất say.
Đời lính vất vả mà hay
Lắm anh tài lẻ, thi đua nối dài
Mỗi khi lính trẻ tranh tài
Làm Ban Giám khảo mướt mồ hôi lưng
Chấm điểm thật khó quá chừng
Ai cũng đặc sắc, nét riêng vùng miền
Tạo nên khung cảnh rất riêng
Cán bộ, chiến sĩ nhận chung giải Vàng
Cùng nhau đoàn kết hát vang
Thao trường nắng đổ, mưa tràn ngại chi.
Mai này kết thúc mùa thi
Chim xa rời tổ, tỏa đi mọi miền
Những ngày, tháng, thủa học viên
Sẽ luôn nhớ mãi những khuôn mặt này
Nhớ ngày luyện tập hăng say
Trên đồi lính trẻ đua tài cùng nhau./.



Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

ĐẤT MẸ ĐÓN ANH VỀ

    -PVL-
(Kính viếng hương hồn đồng chí Đại tá Trần Quang Khải,
Phi công cấp 1, Sư đoàn Không quân 371, hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, ngày 14/6/2016)

Mấy ngày nay báo đài đưa tin dữ
Su 30 gặp nạn giữa bầu trời
Sau vài ngày lại có máy bay rơi (Casa 212)
Thêm chồng chất nỗi đau người dân Việt.

Sáng hôm nay, cả ngàn người tiễn biệt
Anh Khải về với đất mẹ yêu thương
Biết bao người đứng chặt khắp nẻo đường
Rơi nước mắt, nhìn anh thêm lần cuối.

Anh ra đi, biết bao người tiếc nuối
Hôm vừa rồi chẳng kịp nói câu chi
Dậy vội vàng và cất bước ra đi
Con gái nhỏ vẫn còn đang say giấc.

Nay Anh về nghẹn lòng - bao tiếng nấc
Giấc mơ xưa tung cánh giữa bầu trời
Hôm nay về, dòng nước mắt tuôn rơi
Bao hoài bão vẫn còn đang dang dở.

Người vợ hiền của anh đang nức nở,
Lệ tuôn rơi trên khóe mắt người nhà
Lệ tuôn rơi trên đôi má mẹ cha
Khóc thương Anh, người con còn quá trẻ.

Tiếc thương Anh - Người Phi công mạnh mẽ
Suốt một đời vì Tổ quốc thiêng liêng
Cả một đời, tạm gác ước mơ riêng
Vì nghiệp lớn, xa nhà, xa mái ấm.

Bao mồ hôi, áo Thiên thanh đã thấm
Chẳng có gì, ngăn nổi bước chân Anh
Để bầu trời Tổ quốc mãi tươi xanh
Để biển khơi, dập dìu con sóng vỗ.

Luôn miệt mài, nơi thao trường nắng đổ
Bão giông kia, dẫu gầm thét nát trời
Hay biển khơi nổi giận mãi không thôi
Vì nhiệm vụ - Anh vẫn cười tươi tắn.

Hôm nay về, bầu trời kia vẫn nắng
Biển quê hương sóng vẫn vỗ vào bờ
Chỉ tội cho vợ trẻ, với con thơ
Đã mãi mãi không còn Anh yêu nữa.

Dẫu biết rằng, đời là chuyến đi xa
Tàu to, nhỏ vẫn phải rời xa bến
Anh Khải ơi, mọi người luôn yêu mến
Mãi tin Anh - còn sống giữa cuộc đời.

Mọi người ơi, ngừng nước mắt tuôn rơi
Hãy mạnh mẽ cho Anh đi thật nhẹ
Đất mẹ ơi, hãy ôm Anh thật khẽ
Đón Anh về, sau một chuyến đi xa./.





                                           -Lạng Sơn 20/6/2016-

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

Phải chăng là (!)

-PVL-
Phải chăng là em đã bước sang ngang
Anh trở về con đò chiều không thấy
Phía đằng xa bao người còn tay vẫy
Tiễn một người con gái bước theo ai?

Phải chăng là, anh đã quá ngây thơ
Cứ đợi chờ em thả Diều bay ngang dọc
Nào biết hôm rồi, cầm tay nhau - Em khóc
Muốn nói điều gì, mà ấp úng không ra.

Phải chăng là duyên số giữa chúng ta
Cũng chỉ thoảng qua như làn gió mát
Cũng chỉ nặng như một vài hạt Cát
Giông lốc chiều Hè, hạt Cát cuốn đi đâu?

Phải chăng là anh số kiếp chăn trâu
Tài cán gì đâu nên cứ nghèo xơ xác
Dù có yêu, nhưng hai nhà quá khác
Không dám ngỏ lời, nên mãi cứ cô đơn.

Phải chăng là, trai nơi khác tuyệt hơn
Học rộng, tài cao, tiền vàng, bổng lộc
Còn anh là chàng trai quê ngốc nghếch
Nên trọn kiếp này, chàng Ngốc mất Thiên nga.

Phải chăng là đám cưới phía đằng xa
Đã đón Thiên nga rời quê lên thành phố
Kẻ nói người cười, cờ hoa bay ngập lối

Nào thấy một gã khờ, mỏi mắt đứng trông theo./.

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

NHỮNG NHÂN TỐ TÁC ĐỘNG VÀ THÚC GIỤC NGUYỄN ÁI QUỐC QUYẾT ĐỊNH RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC


                                                  -PVL-
-PVM-
Sự kiện ngày 05 tháng 6 năm 1911, Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh (tên khi còn nhỏ là Nguyễn Sinh Cung, sau đổi thành Nguyễn Tất Thành) ra đi tìm đường cứu nước đã diễn ra hơn 100 năm, nhưng mục đích và động cơ của chuyến đi lịch sử này vẫn còn là vấn đề mang tính thời sự. Về phần mình, Nguyễn Ái Quốc khẳng định: “Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta” (1). Hơn mười năm sau, Người vẫn nhắc lại quan điểm của mình khi trả lời Nhà báo Nga Ôxíp Manđenxtam: “Vào trạc tuổi 13, lần đầu tiên tôi được nghe những từ Tự Do, Bình Đẳng, Bác Ái… Người Pháp đã nói thế và từ thủa ấy, tôi rất muốn làm quen với nền văn minh Pháp, muốn tìm xem những gì ẩn giấu đằng sau những từ ấy” (2). Tuy nhiên, một số học giả phương Tây lại có nhận định sai lầm khi họ cho rằng, việc Hồ Chí Minh ra nước ngoài là để tìm kế sinh sống, để mưu cầu danh lợi cá nhân… Nhận định này có thể do hạn chế về thế giới quan, song chủ yếu là ý đồ chính trị đen tối, họ muốn làm giảm giá trị của sự kiện lịch sử này, bôi nhọ và hạ thấp uy tín lãnh tụ Hồ Chí Minh. Vì vậy, nghiên cứu làm sáng tỏ những nhân tố tác động, thúc giục Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước là vấn đề có ý nghĩa rất quan trọng, khẳng định giá trị lịch sử, đồng thời góp phần làm sáng tỏ thêm nhân cách cao cả, vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh.