Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

TỰ SỰ


"Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm?
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng giống như bầu trời này vậy
Đâu chỉ dành cho một riêng ai!"./.

-L.Q.V-

Lính trẻ tranh tài


                                                                     -PVL-
Giải lao vài phút lưng đồi
Cán bộ, chiến sĩ đứng, ngồi lô nhô
Cậu Phúc quê ở Hoành Bồ (Quảng Ninh)
Lao lên phía trước hát luôn một bài.
Cậu Hải quê ở Thanh Oai (Hà Nội)
Cũng chẳng kém cạnh, vươn vai trổ tài
Cậu này có dáng mảnh mai
Vậy mà múa võ chẳng ai sánh bằng.
Chàng Khải quê tận Cao Bằng
Rút ra cái lá làm kèn thổi ngay
Giữa lúc điệu nhạc mê say
Nhìn quanh đã thấy nhiều người đung đưa
Thì ra điệu nhẩy hôm xưa
Sáng nay có dịp ôn ngay ngoài đồi.
“Chính ủy” đại đội của tôi
Lom khom tạo dáng, tấu hài rất say.
Đời lính vất vả mà hay
Lắm anh tài lẻ, thi đua nối dài
Mỗi khi lính trẻ tranh tài
Làm Ban Giám khảo mướt mồ hôi lưng
Chấm điểm thật khó quá chừng
Ai cũng đặc sắc, nét riêng vùng miền
Tạo nên khung cảnh rất riêng
Cán bộ, chiến sĩ nhận chung giải Vàng
Cùng nhau đoàn kết hát vang
Thao trường nắng đổ, mưa tràn ngại chi.
Mai này kết thúc mùa thi
Chim xa rời tổ, tỏa đi mọi miền
Những ngày, tháng, thủa học viên
Sẽ luôn nhớ mãi những khuôn mặt này
Nhớ ngày luyện tập hăng say

Trên đồi lính trẻ đua tài cùng nhau./.

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

Nàng Tô Thị




                                                                      -PVL-
Cảm thương Nàng Tô Thị
Đợi chồng, đứng bồng con
Trải bao mùa mưa, nắng
Tóc xanh - bạc mái đầu.
Phục cho Nàng Tô Thị
Chờ chồng, đứng cùng con
Mấy ngàn năm có lẻ
Vẫn sắc son đợi chồng.
Chờ chồng mấy ngàn Đông
Trải muôn vàn bão giông
Nàng tuổi xuân - hóa đá
Vẫn bế con, đợi chồng.
Cảm thương Nàng Tô Thị
Mấy ngàn mùa lúa nương
Vẫn gió sương đứng đợi
Cõng con thơ, chờ chồng.
Đất nước mình bão giông
Mấy ngàn năm sóng dậy
Có bao Nàng Tô Thị?
Suốt một đời ngóng trông./.

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

Đất Việt chúng mình


                                                                               -PVL-
Đất nước mình đẹp quá phải không em?
Dải đất linh thiêng, mấy ngàn năm sóng dậy
Già, trẻ, gái, trai, ai ai cũng vậy
Tự giác, tự hào, đứng dậy lúc nguy nan.

Chẳng phải tự cao, tự kiêu, tự đại
Nhưng hãy thử nhìn - thật thẳng xung quanh
Bao đất nước, nhỏ, to, giàu, mạnh
Bất ổn vẫn hoành hành, máu đổ, lệ rơi.

Đất Việt chúng mình, nhỏ bé vậy thôi
Nhưng ngẫm lại xem, hào hùng biết mấy
Biết bao phen nguy nan đến vậy
Vẫn vượt thác ghềnh, “Thuyền cách mạnh đi lên”.

Bạn đến nơi này, quả còn lắm gian lao
Nhưng ai cũng hiên ngang đến lạ
Cũng một lòng thủy chung, vững dạ
Thử hỏi thù nào, liều mạng dám xâm lăng?

Có một số người, ngạo mạn, nhố nhăng
Đứng một góc vườn, nhìn nghiêng ra thế giới
Cũng không ít người, ngây thơ - xa tầm với
Dám bảo nước mình, “lạc hậu, xấu xa”.

Ừ, đúng quả là - nước Việt chúng ta
Về Kinh tế còn khó khăn nhiều lắm
Mấy chục năm, chiến tranh, loạn lạc
Đứng dậy, quật thù, giải phóng quê hương.

Quá khứ hào hùng, cũng chẳng ít đau thương
Bao thế hệ khắc ghi trong ký ức
Hôm nay hòa bình, đất nước ta hội nhập
Tiếp tục đồng hành, đoàn kết, tiến xa hơn.

Hỡi những ai, chơi vơi nơi dòng thác
Thức tỉnh, trở về với đất mẹ bao dung
Đừng mãi mơ hồ, chọc phá lung tung
Là tự xích “xiềng gông” nơi hầm tối
Là tự tách mình ra xa tầm với
Đào hố chôn mình, chẳng có đường ra.


Hãy luôn nhớ rằng, đất Việt của chúng ta
Tuy nhỏ vậy thôi, nhưng hiên ngang, mạnh mẽ
Đất Việt hòa bình, hôm nay vươn sức trẻ
Đoàn kết một lòng, bừng sáng sớm mai thôi./.



Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

ĐẤT MẸ ĐÓN ANH VỀ

-PVL-
(Kính viếng hương hồn đồng chí Đại tá Trần Quang Khải, Phi công cấp 1,
Sư đoàn Không quân 371, hy sinh trong khi làm nhiệm vụ ngày 14/6/2016)

Mấy ngày nay báo đài đưa tin dữ
Su 30 gặp nạn giữa bầu trời
Sau vài ngày lại có máy bay rơi (Casa 212)
Thêm chồng chất nỗi đau người dân Việt.

Sáng hôm nay, cả ngàn người tiễn biệt
Anh Khải về với đất mẹ yêu thương
Biết bao người đứng chặt khắp nẻo đường
Rơi nước mắt, nhìn Anh thêm lần cuối.

Anh ra đi, biết bao người tiếc nuối
Hôm vừa rồi chẳng kịp nói câu chi
Dậy vội vàng và cất bước ra đi
Con gái nhỏ vẫn còn đang say giấc.

Nay Anh về nghẹn lòng - bao tiếng nấc
Giấc mơ xưa tung cánh giữa bầu trời
Hôm nay về, dòng nước mắt tuôn rơi
Bao hoài bão vẫn còn đang dang dở.

Người vợ hiền của Anh đang nức nở,
Lệ tuôn rơi trên khóe mắt người nhà
Lệ tuôn rơi trên đôi má mẹ cha
Khóc thương Anh, người con còn quá trẻ.

Tiếc thương Anh - Người Phi công mạnh mẽ
Suốt một đời vì Tổ quốc thiêng liêng
Cả một đời, tạm gác ước mơ riêng
Vì nghiệp lớn, xa nhà, xa mái ấm.

Bao mồ hôi, áo Thiên thanh đã thấm
Chẳng có gì, ngăn nổi bước chân Anh
Để bầu trời Tổ quốc mãi tươi xanh
Để biển khơi, dập dìu con sóng vỗ.

Luôn miệt mài, nơi thao trường nắng đổ
Bão giông kia, dẫu gầm thét nát trời
Hay biển khơi nổi giận mãi không thôi
Vì nhiệm vụ - Anh vẫn cười tươi tắn.

Hôm nay về, bầu trời kia vẫn nắng
Biển quê hương sóng vẫn vỗ vào bờ
Chỉ tội cho vợ trẻ, với con thơ
Đã mãi mãi không còn Anh yêu nữa.

Dẫu biết rằng, đời là chuyến đi xa
Tàu to, nhỏ vẫn phải rời xa bến
Anh Khải ơi, mọi người luôn yêu mến
Mãi tin Anh - còn sống giữa cuộc đời.

Mọi người ơi, ngừng nước mắt tuôn rơi
Hãy mạnh mẽ cho Anh đi thật nhẹ
Đất mẹ ơi, hãy ôm Anh thật khẽ
Đón Anh về, sau một chuyến đi xa./.

                             -Lạng Sơn 20/6/2016-



Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

Tập bài “mở cửa”

                                              -PVL-
“Đoàng, đoàng, đoàng - xung phong, xung phong”
Từng tốp một, băng mình qua “cửa mở”
Tiếng mõ quay rền vang như súng nổ
Lửa sáng lập lòe, hỏa điểm từ xa,         



Ấy vậy mà, “cửa mở” vẫn băng qua
Mặc phía trước, là sương mờ bao phủ
Mặc phía trước, là “kẻ thù” cố thủ
Hỏa lực điên cuồng, ngăn chặn từ xa.

Nếu bình thường, bạn rất khó nhận ra
Việc “mở cửa” là tập bài - không đánh thật
Song vẫn rất ngoan cường, có tiến công, giành giật
Cũng vất vả, can trường, thậm chí có “hy sinh”.

“Trận chiến quyết định, phải thắng trước bình minh”
Là tình huống đầu tiên trong quá trình luyện tập
“Cửa mở” thông rồi, quân ta giành thắng lợi,
Mệt mỏi, rã rời, thất bại - phía quân xanh.

Trận đánh qua rồi, tôi lại cùng anh
Tiếp tục học trên Đồi Tròn, Đồi Cháy    
Trường Bắn, Trung Tâm, sông Cầu* - xưa vẫn vậy
Mà cảm giác bồi hồi, mỗi buổi học nơi đây.

Bãi đá, rừng cây, là điểm tựa, vòng vây
Cho bộ đội trong mỗi lần luyện tập.
“Cửa mở” hôm nay - giấy thông hành cấp tốc
Cho mỗi học trò - vững bước ngày mai./.

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Nhớ Em

                                           
                                              -PVL-

Em ở nơi nào giữa Đà Nẵng phồn hoa
Có còn nhớ quê mình xưa ngoài Bắc
Những đêm dài mùa Đông gió bấc
Hay những trưa hè nắng cháy thịt da.

Anh ở ngoài này vẫn nhớ nơi xa
Miền viễn xứ gánh hai đầu đất nước
Đà Nẵng phố phường bao người mơ ước
Anh cũng muốn vào nơi ấy thăm em./.
                                            14/6/2017