Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

LẠI THÊM MỘT Ý KIẾN THIẾU KHÁCH QUAN, KHÔNG THIỆN CHÍ

PVL
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đọc một bài viết của một người trước đây là “cán bộ nhà nước”, nói như dân gian vẫn gọi là những người “cơm dân, áo Đảng” nhưng nay đã quay đầu ngược lại với lý tưởng trước đây mình đã chọn, đi ngược lại lợi ích của dân tộc, của số đông người dân Việt Nam. Người tôi muốn nhắc tới là Tiến sĩ Phạm Chí Dũng - tác giả của bài viết “Làn gió mới lướt qua xã hội dân sự Việt Nam” được đăng tải trên BBC Tiếng Việt ngày 10 tháng 7 năm 2014.
Phải thừa nhận là bài viết cũng có “nghề” nếu xét về văn phong, ngữ nghĩa câu từ. Điều này âu cũng là lẽ thường tình, vì một người đã từng được Đảng, Nhà nước, nhân dân tin tưởng, nuôi dưỡng, đào tạo, sử dụng suốt một thời gian dài và đã từng là niềm hy vọng của nhiều người, ít ra là những người thân của chính ông và bởi vì ông có học vị là tiến sĩ.
Tuy nhiên, càng đọc, càng suy ngẫm mới thấy giọng điệu, ý đồ của tác giả bài viết sao mà hằn học, thù địch, phiến diện, một chiều đến thế. Nếu quả thực ông ủng hộ cho nhân quyền, cho tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do dân tộc, tôn giáo, vì lợi ích của người dân Việt Nam thì sao lại viết thiếu trách nhiệm, thiếu lương tâm, thiếu thực tế khách quan đến vậy? Tôi xin trích nguyên văn lời của một người có học vị Tiến sĩ như thế này: “Những người bạn trẻ mới ra tù như Nguyễn Tiến Trung và Đỗ Thị Minh Hạnh đều thốt lên với gương mặt rạng rỡ đến ngỡ ngàng “Thật không thể tin nổi!”. Những ráng xuân bị lặng dập trong chốn lao tù cũng là những mùa xuân nở hoa ngoài đời...”.
Cha ông ta đã rất tinh tế khi nói rằng: “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” (một ngày trong tù bằng ngàn năm ở bên ngoài) quả là chí lý. Những người vốn bị giam giữ trong tù mà được trả tự do thì ai mà không vui cho được. Đó là một lẽ rất thường tình mà chẳng phải chỉ riêng ở Việt Nam mà ngay cả các nước Âu, Mỹ... đều thế cả. Nhưng điều đáng nói là ông Phạm Chí Dũng chẳng hiểu gì về niềm vui thực sự của những người mà ông cho là “tù nhân lương tâm” như Lê Quốc Quân, Nguyễn Tiến Trung, Đỗ Thị Minh Hạnh, Cù Huy Hà Vũ...
Để được Chính phủ Việt Nam xét xử công khai, công bằng, chính xác và được trả tự do không phải là vì Chính phủ Việt Nam bị áp lực từ bên ngoài, nhất là Bộ Ngoại giao, Thượng viện, Hạ viện Hoa Kỳ; hay là do tác động xã hội từ cái gọi là “Xã hội dân sự” gì đó ở Việt Nam. Mà bởi lẽ, Chính phủ Việt Nam đã và đang thực hiện chính sách khoan hồng, nhân văn cho những con người có trí tuệ, có học vấn nhưng bị lầm đường, lạc lối, bị dụ dỗ, mua chuộc, lôi kéo đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc và sự kỳ vọng của người thân, truyền thống của gia đình nhưng vẫn có cơ hội sửa chữa và chưa đến mức phải loại ra khỏi cuộc sống cộng đồng. Những sai lầm của họ đã được pháp luật xét xử công khai, trừng trị thích đáng, và nhất là trong số họ có người đã tự nghiệm ra những sai lầm của mình và thừa nhận trước pháp luật, trước cộng đồng.
Cuối bài viết, ông Phạm Chí Dũng tỏ ra lạc quan với các gọi là “xã hội dân sự” ở Việt Nam khi cho rằng: “câu chuyện đơm hoa kết trái của xã hội dân sự không phải là cổ tích”, “Rõ là xã hội dân sự ở Việt Nam đang hình thành những tiền đề của nó. Một cách nào đó, có thể so sánh giai đoạn này ở Việt Nam với thời kỳ bắt đầu xuất hiện Công đoàn đoàn kết ở Ba Lan vào những năm 70, hay phong trào “Hiến chương 77” ở Tiệp Khắc cuối thập kỷ 70”. Đọc đến đây thì ai cũng dễ dàng nhận thấy ông đang quá mơ hồ, quá thiếu khách quan và không thiện chí khi nói về đất nước mình, quê hương mình trước bàn dân thiên hạ. Ai đến Việt Nam hôm nay cũng dễ dàng nhận thấy đất nước này đang thay da đổi thịt từng ngày, vị thế quốc tế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế tăng lên không ngừng; đời sống vật chất và tinh thần của người dân được cải thiện rõ ràng, quyền con người, các quyền tự do, tín ngưỡng của người dân được tôn trọng và bảo vệ. Song cần lưu ý rằng, ở đất nước nào cũng vậy, luật pháp phải được thượng tôn để duy trì ổn định và quyền lợi cho số đông người dân. Không thể có một thể chế chính trị nào, một quốc gia nào, thời đại nào mà không có những hạn chế, thậm chí là khuyết điểm. Nhưng điều quan trọng là Đảng, Bác Hồ, người dân Việt Nam đã tự nguyện lựa chọn con đường phát triển đi lên của mình theo cách của mình và đã thực hiện được sứ mệnh cao cả là giải phóng dân tộc, đưa đất nước đến tự do, độc lập, đưa nhân dân đến bên bờ hạnh phúc như ngày hôm nay - điều mà nhiều người, nhiều tổ chức, đảng phái trước đây không thể nào làm được.
Không có một tương lai nào cho cái gọi là “Xã hội dân sự” ở Việt Nam, không thể có tương lai cho những con người sinh ra trên mảnh đất này, lớn lên, trưởng thành từ dân tộc này, chế độ này mà cứ vẩn vơ theo đuổi một ảo vọng xa vời tận đẩu tận đâu, đi ngược lại lợi ích của quốc gia, dân tộc và tuyệt đại đa số người dân Việt Nam. Luật pháp là nghiêm minh, nhưng luôn rộng mở, khoan hồng với những con người lầm đường, lạc lối nhưng nhận ra sai lầm của mình và thực tâm muốn về với cộng đồng. Song không có sự nhượng bộ hay khoan hồng cho những kẻ có tình chống phá sự nghiệp này, đất nước này thêm một lần nữa. HÃY CỨ THỬ THÊM MỘT LẦN TUYÊN TRUYỀN, CHỐNG PHÁ CÁCH MẠNG, CHỐNG PHÁ LỢI ÍCH CỦA DÂN TỘC, CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT NAM thêm một lần nữa sẽ thấy thế nào là sức mạnh của luật pháp, của chính nghĩa, của cộng đồng dân tộc Việt Nam và dư luận xã hội. Và chắc chắn rằng không có cơ hội thứ hai cho những kẻ phản bội, thù địch, hay mùa xuân “đang nở hoa” của “xã hội dân sự” ở Việt Nam như những người như ông Phạm Chí Dũng đang hằng mơ tưởng, huyễn hoặc và mỵ dân. Hãy quan sát kỹ và nhìn vào thực tế để thấy rõ điều này!

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Nước mắt nơi thao trường

(Kính viếng hương hồn các liệt sĩ hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ
 huấn luyện nhảy dù sáng ngày 07 tháng 7 năm 2014 tại Thạch Hòa, Thạch Thất, Hà Nội)
                                                                                                         PVL

Có nỗi đau nào hơn sớm nay
Bao nhiêu chiến sĩ ở trên trời
Luyện tập “nhảy dù” - lo phận nước
Nào ngờ ẩn họa, hóa tai ương.
Các anh đi rồi, Tổ quốc ơi
Mang theo dự định còn dang dở
Ấp ủ bao điều chẳng nói ra.
Xóm làng, khu phố buồn tang tóc
Đơn vị vắng rồi dáng các anh
Bao nhà đã mất người thân thiết
Đất nước thêm buồn, dân khóc thương.
Ngày mai hửng sáng, nơi thao luyện
Lại có bao người như các anh
Tuổi trẻ, niềm tin, mang dũng khí
Làm chủ bầu trời, cho Nước yên./.
                                                    Bắc Ninh, ngày 08 tháng 7 năm 2014.

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Tranh biếm họa phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương - 981 trong vùng biển Việt Nam

(Tuổi trẻ Online)
(Tuổi trẻ Online)
(Tuổi trẻ Online)
(Tuổi trẻ Online)
(Tuổi trẻ Online)
(Tuổi trẻ Online)
(Tiền phong Online).










Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Thơ: “Vô đề”

(Nhân sự kiện Trung Quốc đặt Giàn khoan HD-981 trái phép, vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam).
      PVL
Biển kia dẫu rộng vô bờ
Nhưng mà có chủ, không sờ được đâu
Tàu kia chớ cậy to đầu
Ngang nhiên, vô cớ “hút dầu” nhà ta.

Vừa phá hoại, vừa lu loa
Chẳng ra đồng chí, chẳng ra hạng gì
Mồm thì “đồng chí, bạn bè”
Mà sao hành xử như là trẻ ranh.

Họp bàn, chối tội loanh quanh
Đổ cho cấp dưới, đổ cho “bạn bè”
Nhưng Tàu sử dụng thuyền bè
Vây quanh, uy hiếp như là chiến tranh.

Mọi người đất Việt tinh anh
Phải nghe cho rõ, phải nhìn cho tinh
Chớ mà để lũ yêu tinh
Tàu kia tham vọng, phá mình như chơi./.




Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

CẢNH GIÁC VỚI NHỮNG LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC ĐƯỜNG LỐI, HOẠT ĐỘNG ĐỐI NGOẠI CỦA ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC TA

PHÙNG VĂN LẬP
Thực hiện chủ trương chủ động hội nhập quốc tế, trong thời gian qua, hoạt động đối ngoại của Việt Nam đã có nhiều bước phát triển quan trọng, góp phần tiếp tục khẳng định vị thế của đất nước trên trường quốc tế, đem lại những điều kiện thuận lợi to lớn cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Hình ảnh một nước Việt Nam quyết tâm chiến thắng đói nghèo, lạc hậu, giữ vững độc lập chủ quyền; đẩy mạnh sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá, yêu chuộng hoà bình, sẵn sàng là bạn, là đối tác tin cậy, là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế đang ngày càng được khẳng định.
          Thành quả đó vừa phản ánh sự đúng đắn về đường lối đối ngoại, đối ngoại quốc phòng của Đảng, Nhà nước ta, sự nỗ lực, quyết tâm của các cấp, các ngành trong cả nước; vừa đem lại niềm tự hào cho dân tộc ta về ý chí vươn lên, khẳng định mình trong bối cảnh quốc tế đầy biến động, phức tạp, diễn biến khó lường. Chúng ta đang ngày càng có vị trí, vị thế xứng đáng, uy tín và tiếng nói được tôn trọng trong các quan hệ, diễn đàn quốc tế.
          Trước thực tế ấy, trong khi đa số người Việt Nam ở trong nước, đồng bào ta ở nước ngoài vui mừng, thì một bộ phận nhân danh “những người yêu nước”, quan tâm đến “vận mệnh đất nước” lại tỏ ra “quan ngại”, “lo lắng” với những lý do bất bình thường. Họ bàn luận, bình luận khá nhiều vấn đề, trong đó, điều đáng buồn là có khá nhiều luận điệu thiếu thiện chí, xuyên tạc trắng trợn đường lối, hoạt động đối ngoại của Đảng, Nhà nước. Họ cho rằng, những hoạt động đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta “mù mờ do bị chi phối bởi ý thức hệ lạc hậu”, rằng, “không minh bạch về mục đích, phương hướng”. Họ cho rằng đó là thủ đoạn ngoại giao “Bắt cá hai tay”, là “Biểu hiện sự hoảng sợ trước sức mạnh trỗi dậy của Trung Quốc, nên phải cố tìm ra đối trọng”,...Rằng, “Không ai muốn can thiệp khi Việt Nam bị lâm nguy, do sợ phật lòng những đối tác chiến lược khác”(!).
Chúng ta không loại trừ trong số những người đưa ra những luận điệu này có người là do sự ngộ nhận, a dua do thiếu cân nhắc, thiếu thông tin, hoặc hiểu chưa đầy đủ, phiến diện về đường lối, hoạt động đối ngoại của Việt Nam. Nhưng chúng ta cũng tỉnh táo để khẳng định rằng, hầu hết những người tung ra những luận điệu này đều tỏ rõ sự thiếu thiện chí, tỏ rõ ý đồ cố tình xuyên tạc, phá hoại đường lối, phủ nhận kết quả hoạt động đối ngoại của chúng ta.

Bản Hiến pháp hợp lòng dân

     Ngày 28/11/2013 tại Thủ đô Hà Nội, các đại biểu Quốc hội khóa XIII đã biểu quyết nhất trí thông qua bản Hiến pháp Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (bổ sung, sửa đổi năm 2013 - sau đây gọi tắt là Hiến pháp năm 2013). Đây là bản Hiến pháp lần thứ 5 của nước ta cho đến thời điểm này, tiếp nối các bản Hiến pháp năm 1946, 1959, 1980, 1992. 
     Mỗi bản Hiến pháp đều có vị trí, vai trò và sứ mệnh lịch sử riêng ở những thời điểm lịch sử rất khác nhau. Do đó, có thể khẳng định việc so sánh giữa các bản Hiến pháp của nước ta hoặc giữa Hiến pháp năm 2013 của nước ta với Hiến pháp của một số nước trên thế giới cũng cần phải cân nhắc và thận trọng.
     Tuy nhiên, nếu xét về nội dung, quy trình, thủ tục và kỹ thuật lập pháp thì ai cũng có thể dễ dàng nhìn thấy, bản Hiến pháp năm 2013 có nhiều điểm mới, tiến bộ, hiện đại và đặc biệt là đã thể hiện được ý chí, nguyện vọng của tuyệt đại bộ phận nhân dân Việt Nam. Thế nhưng, có một điều “kỳ lạ” là, vẫn có một số người dù cố tình hay “vô ý” vẫn lên tiếng phản đối trực tiếp hoặc gián tiếp bản Hiến pháp này, nhất là trên các trang mạng xã hội, trên Internet và một số tài liệu tán phát ở cộng đồng dân cư dưới các luận điểm kiểu như: “Bản Hiến pháp mới không có gì mới”, “Quá trình lấy ý kiến nhân dân và biểu quyết thông qua ở Quốc hội chỉ là hình thức”, “Hiến pháp 2013 không đại diện cho đa số người dân Việt Nam”...

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM - NGƯỜI LÃNH ĐẠO DUY NHẤT CÁCH MẠNG VIỆT NAM

Tô Xuân Sinh
Hiện nay, có không ít các bài viết được đăng trên một số báo ở hải ngoại, trên mạng internet, các tài liệu truyền tay lớn tiếng cho rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết vai trò lịch sử, không còn khả năng độc quyền lãnh đạo đất nước, vì thế cần bỏ Điều 4 trong Hiến pháp về quyền lãnh đạo của Đảng; rằng, hiện nay đất nước đang bế tắc về phát triển kinh tế nên đã đến lúc phải có một “lực lượng chính trị mới” lãnh đạo đất nước chứ không phải là Đảng Cộng sản Việt Nam v.v... Tóm lại, họ muốn Đảng Cộng sản Việt Nam thôi giữ vai trò lãnh đạo xã hội Việt Nam, nhường quyền lãnh đạo dân tộc cho một “lực lượng chính trị mới”, có uy tín và năng lực hơn!
Vậy, phải chăng Đảng Cộng sản Việt Nam đã thực sự hết vai trò lịch sử, không còn đủ năng lực lãnh đạo đất nước? “Lực lượng chính trị mới” ấy là lực lượng nào? Họ đại diện cho giai cấp nào, tầng lớp nào trong xã hội ta? Mục tiêu, cương lĩnh xây dựng đất nước của họ ra sao? Phải chăng tác giả của những luận điểm trên “thành tâm lo cho dân cho nước”, “muốn đem trí tuệ và tài năng cống hiến cho đất nước” hay đó chỉ là một thủ đoạn chính trị, một mục tiêu chính trị phản động nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, muốn đưa đất nước đi theo con đường tư bản chủ nghĩa, dẫn dân tộc vào con đường nô lệ? Mỗi người Việt Nam trong thời điểm hiện nay phải thực sự nghiêm túc trả lời câu hỏi: tương lai của dân tộc ta sẽ như thế nào nếu không có sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu như có một “lực lượng chính trị mới” nắm quyền lãnh đạo đất nước?
Trước hết cần khẳng định rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam không phải đã hết vai trò lịch sử đối với sự nghiệp cách mạng của dân tộc mà vai trò đó ngày càng tăng. Việc Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng Việt Nam là sứ mệnh lịch sử mà dân tộc, giai cấp công nhân, nhân dân lao động trao cho Đảng, đó là sự lựa chọn sáng suốt của lịch sử. Thực tiễn đã chỉ ra rằng, trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, các phong trào yêu nước đã phát triển rất mạnh mẽ, sôi nổi nhưng đều thất bại, nhiều nhà yêu nước muốn tìm đường cứu nước, cứu dân tộc nhưng đều không thành. Sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam đã đáp ứng sự đòi hỏi của lịch sử. Đảng Cộng sản Việt Nam được lãnh tụ Hồ Chí Minh sáng lập, giáo dục và rèn luyện được lý luận cách mạng - chủ nghĩa Mác - Lênin soi đường thực sự là lãnh tụ chính trị, bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân và toàn thể dân tộc Việt Nam. Với mục tiêu đánh đổ chế độ thực dân, phong kiến, giành độc lập, tự do cho dân tộc, mang lại cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc cho nhân dân, xây dựng một xã hội mới - xã hội chủ nghĩa, một xã hội không còn áp bức giai cấp, không còn tình trạng người bóc lột người, nhân dân làm chủ xã hội, làm chủ cuộc sống của mình, ngay từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam đã được nhân dân ta, dân tộc ta hết lòng ủng hộ, một lòng tin theo Đảng. Trong suốt quá trình cách mạng đầy khó khăn, gian khổ, hàng vạn đảng viên cộng sản đã hy sinh trong ngục tù của thực dân, đế quốc, nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tuyệt đối trung thành với mục tiêu, lý tưởng cách mạng vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, lợi ích của dân tộc, của nhân dân, kiên quyết một lòng lãnh đạo nhân dân làm cách mạng, trong khi các đảng phái của các giai cấp khác, các lưc lượng chính trị khác đếu tự tan rã, hoặc không được nhân dân ủng hộ, không thực hiện được mục tiêu chính trị mà họ đề ra.
Thực tiễn cách mạng Việt Nam cũng đã khẳng định rằng, chỉ có duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam mới có đủ bản lĩnh, năng lực uy tín kinh nghiệm được lãnh đạo cách mạng Việt Nam, đưa đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ, thống nhất Tổ quốc, đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa xã hội, đã khởi xướng và lãnh đạo công cuộc đổi mới theo định hướng xã hội - chủ nghĩa thành công. Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ thể hiện bản lĩnh kiên cường, tầm trí tuệ trong lãnh đạo đấu tranh cách mạng, trong tiến hành chiến tranh giải phóng đánh đuổi thực dân, đế quốc sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa mà còn thể hiện bản lĩnh, tâm trí tuệ trong lãnh đạo kinh tế, xây dựng đất nước trong điều kiện kinh tế thị trường, mở cửa, hội nhập, trong xu thế toàn cầu hoá kinh tế như hiện nay. Tuy còn có những vấp váp, những khuyết điểm trong lãnh đạo kinh tế nhưng đó là những bài học kinh nghiệm làm cho Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng dày dạn hơn, vững vàng hơn, lãnh đạo đất nước vững bước trên con đường đổi mới theo định hướng xã hội chủ nghĩa.