Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Sân trường vắng em

(Kính viếng hương hồn Các em học sinh bị đuối nước
tại xã Nghĩa Hà, thành phố Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi, ngày 15/4/2016)
                               -PVL-
Hôm xưa sân trường, rộn rã tiếng em
Những tâm hồn trẻ thơ trong sáng
Ba mẹ xa nhà, tha hương nơi đất khách
Gửi gắm ông bà, trông cậy mỗi sớm mai.
Hôm qua, trưa hè bỏng cháy chân ai
Vẫn dậy sớm, cùng nhau đi tới lớp
Giữa trưa hè, nắng như thiêu như đốt
Các bạn vội vàng, tranh thủ tắm ven sông.
Làn nước trong xanh, hiền hòa đâu có biết?
Sâu thẳm giữa dòng, chảy siết phía thâm sâu
Chín cậu học trò - Chín cậu bé chăn trâu
Có lạ lẫm gì, dòng sông quê phía trước
Được tắm mỗi ngày là điều luôn mong ước
Chẳng mấy nghi ngờ, Chín bạn tắm vô tư.
Trời nắng, buổi trưa - con đường vắng hơn xưa
Không có dáng ai qua khuyên các bé
Các bạn nữ đi cùng, khuyên can không nên tắm
Nhưng tuổi học trò, nông nổi - mấy khi nghe(!)
Nắng đã xế chiều, trống trường đã vang lên
Vẫn chẳng thấy bé nào đi tới lớp
Các bạn đi tìm, bà con ra tiếp ứng
Nhưng muộn hết rồi - Chín bạn đã ra đi.
Vẫn con nước này, hiền hòa chảy mỗi khi
Sao bỗng chốc trở nên dữ tợn
Sóng đã im rồi, sao lòng đau dữ dội
Khắp xóm, cùng làng, vang vọng tiếng kêu la
“Con tôi ở đâu, sao chẳng thấy về?”
Tiếng mẹ gọi con, tiếng ông bà gọi cháu
Quoặn thắt, xé lòng, cô giáo gọi các em.
Đất nước hòa bình, nhưng cả xã đau thương
Cả mái trường thân yêu nay cũng thế
Lớp 6B, từ nay luôn thừa ghế
Chín bạn không ngồi - trống trải trái tim ai?
Bạn bè, bà con lối xóm tiễn đưa các em về đất mẹ.

Các bạn và thầy, cô Trường THCS xã Nghĩa Hà tưởng niệm 9 học sinh
trong Lễ Chào cờ sáng 19/4/2016.


Lạng Sơn đêm buồn 18/4/2016.

TRỞ LẠI THĂM QUÊ

PVL
Mười mấy năm rồi, cất bước tha hương
Cũng ấp ủ giấc mơ Đèn - Sách
Cứ nghĩ rằng đường ta đi một mạch
Chẳng khó khăn gì để cán đích Tương lai.

Nhưng đường đời quả lắm chông gai
Cũng không ít khó khăn, trở ngại
Nhưng mình có niềm tin mãi mãi
Nên vượt Thác ghềnh khó nhọc vẫn đi qua.

Chỉ nhớ quê nhà, sắc hoa Gạo, hoa Xoan
Cứ mỗi độ Xuân sang rơi đầy ngõ
Hôm nay về, hoa Xoan đâu chẳng rõ
Chỉ gặp gốc Gạo già, vẫn rực đỏ như xưa.

Đang vội vàng vì trời đổ cơn mưa
Vẫn phải đứng dừng chân nơi đầu ngõ
Để được ngắm sắc hoa Gạo đỏ
Bừng sáng góc trời, mà lạnh lẽo cô đơn./.


Quê nghèo 10/4/2016

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Hoa Xoan

Hoa Xoan nở giữa vườn Mơ
Ngẩn ngơ ai đứng thẩn thơ một mình
Bao người gọi vẫn lặng thinh
Nhặt hoa Xoan rụng, tìm hình bóng ai?

Một mai đến Hạ, hoa tàn
Vẫn mong ai đó - còn nhiều nét duyên
Để cho lãng tử đô thành
Lang thang tìm kiếm, một đời mất công./.


Lạng Sơn 07/4/2016

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

NÀNG TÔ THỊ

                                    PVL
Cảm thương Nàng Tô Thị
Đợi chồng, đứng bồng con
Trải bao mùa mưa, nắng
Tóc xanh - bạc mái đầu.


Phục cho Nàng Tô Thị
Chờ chồng, đứng cùng con
Mấy ngàn năm có lẻ
Vẫn sắc son đợi chồng.

Chờ chồng mấy ngàn Đông
Trải muôn vàn bão giông
Nàng tuổi xuân - hóa đá
Vẫn bế con, đợi chồng.


Cảm thương Nàng Tô Thị
Mấy ngàn mùa lúa nương
Vẫn gió sương đứng đợi
Cõng con thơ, chờ chồng.

Đất nước mình bão giông
Mấy ngàn năm sóng dậy
Có bao Nàng Tô Thị
Suốt một đời ngóng trông./.

                                     Lạng Sơn, 25.02.2016.


Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Trở lại chốn xưa


                                                                                    PVL
Hôm nay trở lại chốn quen
Loay hoay tìm kiếm bóng xưa một thời
Đột nhiên trời đổ mưa rơi
Làm lưng lấm thấm “mồ hôi” lộc trời.
Đầu xuân lòng đã chơi vơi
Lâng lâng như thủa ngày xưa cùng Người
Phải chăng ngày trước ta ngồi
Chỗ ni sao khác ngày xưa vậy trời.
Trái tim định nói bao điều
Nhưng sao ngắc ngứ chẳng nên lời nào
Chỉ nghe tiếng gió lao xao
Như nghe tiếng của em gào gọi tôi.
Đi tìm một chút thảnh thơi
Nhưng sao lại thấy rối bời trong tâm
Từ trong sâu thẳm tâm hồn
Cầu cho nơi ấy, Người luôn rạng ngời
Đừng mang tâm trạng như tôi
Loanh xoay chẳng biết mình buồn hay vui./.


Bắc Ninh, 11.02.2016

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Những linh hồn bất tử

Những linh hồn bất tử
(Kính viếng anh linh các anh hùng liệt sĩ)
                                                                                                    PVL
Hôm nay tôi về thắp nén tâm nhang
Kính viếng các anh những linh hồn bất tử
Những người lính năm xưa đã từng trấn thủ
Giữ mảnh đất này, ngăn bước xâm lăng.

Gió rít từng cơn, lưng đèo quạnh vắng
Mảnh đất anh nằm Văn Lãng thân yêu
Có thể khác nhau quê hương, bản quán
Mãi chọn nơi này gắn bó bên nhau.

Đất nước hòa bình, vơi bớt nỗi đau
Cả nước vào xuân, tưng bừng khí thế
Sao thấy đôi mi của mình ngấn lệ
Trước những dãy dài, mộ liệt sĩ nơi đây.

Chẳng biết nhờ ai, ngoài những hàng cây
Tỏa bóng xum xuê, che mưa, che nắng
Cho những người con đã thành bất tử
Mãi mãi không về, ngày đất nước hoan ca./.

Nghĩa trang liệt sĩ huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn, 29/01/2016



Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Say

Hôm nay trời nắng, gió heo may
Không Rượu, không Trà, vẫn thấy say.
Thì ra hình bóng, ai ai ấy
Choán cả tâm hồn, nên tớ say./.

                             Lạng Sơn 06.01.2016