Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

ĐẤT MẸ ĐÓN ANH VỀ

-PVL-
(Kính viếng hương hồn đồng chí Đại tá Trần Quang Khải, Phi công cấp 1,
Sư đoàn Không quân 371, hy sinh trong khi làm nhiệm vụ ngày 14/6/2016)

Mấy ngày nay báo đài đưa tin dữ
Su 30 gặp nạn giữa bầu trời
Sau vài ngày lại có máy bay rơi (Casa 212)
Thêm chồng chất nỗi đau người dân Việt.

Sáng hôm nay, cả ngàn người tiễn biệt
Anh Khải về với đất mẹ yêu thương
Biết bao người đứng chặt khắp nẻo đường
Rơi nước mắt, nhìn Anh thêm lần cuối.

Anh ra đi, biết bao người tiếc nuối
Hôm vừa rồi chẳng kịp nói câu chi
Dậy vội vàng và cất bước ra đi
Con gái nhỏ vẫn còn đang say giấc.

Nay Anh về nghẹn lòng - bao tiếng nấc
Giấc mơ xưa tung cánh giữa bầu trời
Hôm nay về, dòng nước mắt tuôn rơi
Bao hoài bão vẫn còn đang dang dở.

Người vợ hiền của Anh đang nức nở,
Lệ tuôn rơi trên khóe mắt người nhà
Lệ tuôn rơi trên đôi má mẹ cha
Khóc thương Anh, người con còn quá trẻ.

Tiếc thương Anh - Người Phi công mạnh mẽ
Suốt một đời vì Tổ quốc thiêng liêng
Cả một đời, tạm gác ước mơ riêng
Vì nghiệp lớn, xa nhà, xa mái ấm.

Bao mồ hôi, áo Thiên thanh đã thấm
Chẳng có gì, ngăn nổi bước chân Anh
Để bầu trời Tổ quốc mãi tươi xanh
Để biển khơi, dập dìu con sóng vỗ.

Luôn miệt mài, nơi thao trường nắng đổ
Bão giông kia, dẫu gầm thét nát trời
Hay biển khơi nổi giận mãi không thôi
Vì nhiệm vụ - Anh vẫn cười tươi tắn.

Hôm nay về, bầu trời kia vẫn nắng
Biển quê hương sóng vẫn vỗ vào bờ
Chỉ tội cho vợ trẻ, với con thơ
Đã mãi mãi không còn Anh yêu nữa.

Dẫu biết rằng, đời là chuyến đi xa
Tàu to, nhỏ vẫn phải rời xa bến
Anh Khải ơi, mọi người luôn yêu mến
Mãi tin Anh - còn sống giữa cuộc đời.

Mọi người ơi, ngừng nước mắt tuôn rơi
Hãy mạnh mẽ cho Anh đi thật nhẹ
Đất mẹ ơi, hãy ôm Anh thật khẽ
Đón Anh về, sau một chuyến đi xa./.

                             -Lạng Sơn 20/6/2016-